Thứ Sáu, 24 tháng 1, 2014
Và mình đang viết cho cậu đây
Và mình đang viết cho cậu đây. Bây giờ là bay rưỡi tối, mình đã ăn cơm, và vừa mới tắm xong. Nơi đây yên tĩnh lắm, và trời bên ngoài tối như mực. Mình không thấy một ánh đèn nào ngoài cửa sổ. Thường mình vẫn thấy bầu trời sao rất rõ, nhưng hôm nay thì không, vì nhiều mây. Ở đây ai cũng biết rất nhiều về các ngôi sao, và mọi người thường bảo mình "Đó là sao Xử-nữ" hoặc "Đó là sao Nhân-mã". Có lẽ muốn hay không thì họ cũng học được những cái đó vì ở đây chẳng có việc gì để làm khi mặt trời đã lặn. Cũng vì thế mà họ cũng biết rất nhiều về chim hoa côn trùng. Nói chuyện với họ, mình thấy mình thật ngu xuẩn trong những chuyện ấy, cũng là cái hay. Có khoảng bảy mươi người sống ở đây. Ngoài ra, số cán bộ, bác sĩ, hộ lý, văn phòng, vân vân… chỉ độ hơn hai mươi người. Địa điểm thì thật là rộng rãi, nên số người ấy chẳng lớn chút nào. Còn lâu mới vậy, mà đúng ra thì ở đây còn hơi vắng quá là đằng khác. Thiên nhiên thật rộng rãi và ai cũng sống thật lặng lẽ lặng lẽ đến mức đôi khi ta cảm thấy đây là một thế giới bình thường trong thực tại, mà thực ra nó không phải vậy. Được như vậy là vì ở đây ai cũng sống với những điều kiện nhất định đã thoả thuận ban đầu. Mình chơi bóng quần và bóng rổ. Các đội bóng rổ bao gồm cả cán hộ và (mình ghét từ này quá nhưng không tránh được nó) bệnh nhân. Khi đang mải mê trong trận đấu thì mình cũng chẳng còn biết ai là bệnh nhân ai là cán bộ. Chuyện ấy cũng hơi lạ. Mình biết điều này nghe sẽ lạ lắm, nhưng khi mình nhìn mọi người xung quanh mình trong một trận bóng, tất cả bọn họ đều có vẻ tàn tật méo mó như nhau. Một hôm mình nói với ông bác sĩ phụ trách ca của mình điều đó và ông ta bảo rằng theo một nghĩa nào đó thì cảm giác ấy của mình là đúng, rằng bọn mình đến ở đây không phải để sửa chữa sự méo mó của mình mà là để làm quen với nó, rằng một trong nhưng vấn đề của bọn mình là khả năng biết được và chấp nhận nhũng méo mó của chính mình. Cũng như mỗi người đều có những đặc điểm riêng trong cách đi đứng, ai cũng có những cái riêng trong cách nghĩ, cách cảm và cách nhìn sự vật, và cho dù ta có muốn sửa chữa chúng, chuyện đó không thể nhanh được, và nếu ta cố ép buộc thì thế nào cũng có những cải lạ lùng khác xảy ra. Ông ta đã giải thích rất giản dị như vậy, tất nhiên rồi, và đó cũng chỉ một phần nhỏ các vấn đề của bọn mình, nhưng có lẽ mình hiểu ông ta muốn nói gì. Rất có thể là bọn mình không bao giờ có khả năng thích ứng hoàn toàn với những méo mó của chính mình. Không thể tự mình cất giấu nỗi đau đớn khổ sở do những méo mó này gây ra, bọn mình đến đây để trốn tránh chúng. Khi nào còn ở đây, bọn mình có thể tiếp tục sống mà không làm người khác tổn thương hoặc bị họ làm tổn thương bởi lẽ tất cả đều biết là mình méo mó như nhau cả. Đó là cái phân biệt bọn mình với thế giới bên ngoài, nơi hầu hết mọi người sống mà không biết đến những méo mó của họ, còn ở cái thế giới nhỏ bé này của bọn mình thì bản thân những méo mó này lại là một điều kiện tiên quyết. Giống như người Indian cài lông chim lên đầu để mọi người biết họ thuộc bộ lạc nào, bọn mình công khai đeo những méo mó của chính mình ra bên ngoài. Và bọn mình sống lặng lẽ để không làm tổn thương nhau. http://phimhaynhat44444.blogspot.com/
Cám ơn cậu vì bức thư, Naoko viết
Cám ơn cậu vì bức thư, Naoko viết. Gia đình nàng đã chuyển nó đến đây, nàng nói. Chẳng những nàng không phiền, mà trái lại bức thư đã làm nàng rất hạnh phúc, và quả thực lúc ấy nàng cũng đang định viết cho tôi. Đọc đến đấy thôi, tôi ra mở cửa sổ, cởi áo ngoài và ngồi lên giường. Tôi có thể nghe thấy tiếng chim gù từ một chuồng câu gần đó. Gió nhẹ làm lay động màn cửa. Cầm bảy trang giấy viết của Naoko, tôi thả mình vào một dòng cảm xúc vô tận. Dường như màu sắc của thế giới thực tại quanh tôi đã bắt đầu phải nhạt đi chỉ vì tôi đã đọc mấy dòng chữ ấy của nàng. Tôi nhắm mắt rất lâu, cố tập hợp lại những ý nghĩ của mình. Cuối cùng, sau một hơi thở thật sâu, tôi đọc tiếp. Mình đến đây đã được bốn tháng rồi, nàng viết tiếp. Mình đã nghĩ rất nhiều về cậu trong thời gian ấy. Càng nghĩ càng thấy mình đã bất công với cậu. Nhẽ ra mình đã phải đối xử với cậu tốt hơn và công bằng hơn. Nhưng nhìn nhận như thế cũng không phải bình thường nhất đâu. Bọn con gái bình thường trạc tuổi mình về cơ bản là không để ý gì xem chuyện mọi việc có "công bằng" hay không. Câu hỏi chính của chúng không phải là có công bằng không mà là có đẹp và làm chúng hạnh phúc hay không. "Công bằng" là từ ngữ của đàn ông, rốt cuộc là vậy, nhưng mình vẫn cứ cảm thấy nó đúng là cái từ mình phải dùng vào lúc này. Và bởi vì những câu hỏi về cái đẹp và hạnh phúc đang trở thành những vấn đề khó khăn và rắc rối quá với mình, có lẽ thế, nên mình thấy mình đang bám vào nhũng tiêu chuẩn khác vậy - như là có công bằng hay không, hoặc có trung thực và chân xác hay không. Dù sao đi nữa, mình tin rằng mình đã bất công với cậu và thế nên chắc là mình đã bắt cậu phải loanh quanh lẩn quẩn và làm tổn thương cậu rất nhiều. Tuy nhiên, trong khi làm thế, mình cũng phải loanh quanh lẩn quẩn và tự làm tổn thương mình không kém. Mình nói điều này không phải đề chống chế hoặc tự bào chữa, mà vì đó là sự thật. Nếu mình đã để lại một vết thương trong ngưởi cậu, thì đó không phải chỉ là vết thương của cậu mà cũng là của mình luôn. Vậy cậu hãy làm ơn cố gắng đừng ghét mình. Mình là một con người khiếm khuyết - khiếm khuyết hơn cậu biết rất nhiều. Đó cũng chính là lí do tại sao mình không muốn cậu ghét mình. Bởi vì nếu cậu làm thế, mình sẽ thực sự tan ra. Mình không thể làm được như cậu. Mình không thể lẻn vào trong vỏ bọc của chính mình và chờ cho mọi thứ qua đi. Mình không có bằng chứng thực tế nào là cậu như vậy, nhưng đôi khi cậu làm cho mình có ấn tượng ấy. Mình thường tị với cậu chuyện ấy, và có lẽ chính vì thế mà mình đã bắt cậu loanh quanh lẩn quẩn mãi. Có thể cách nhìn nhận này hơi chi li tách bạch quá, cậu có thấy thế không? Cách điều trị của họ ở đây thì nhất định là không chi li tách bạch rồi, nhưng khi cậu phải điều trị nhiều tháng liền như mình ở đây, thì dù muốn dù không, cậu sẽ thành ra chi li tách bạch thôi. "Cái này là do cái kia gây ra, và cái kia có nghĩa là cái này và bởi vậy mà cái này với cái nọ." Kiểu như thế. Mình chịu không biết cách phân tích ấy sẽ đơn giản hoá hay phức tạp hoá mọi chuyện. Dù sao, mình tự thấy đã sắp bình phục hơn trước đây rất nhiều, và ở đây ai cũng bảo mình là đúng như thế. Đây là lần đầu tiên trong một thời gian dài mình có thể ngồi và bình tĩnh viết một lá thư. Cái mình viết cho cậu hồi tháng Bảy là cái mình phải nặn mãi mới ra, mặc dù, nói thật nhé, mình không nhớ đã viết gì trong đó - có kinh khủng không? Nhưng lần này thì mình rất bình tĩnh, rất bình tĩnh. Không khí trong lành, một thế giới cách biệt với bên ngoài, một lịch sinh hoạt hàng ngày, những bài tập thường xuyên: đó là những cái mình cần, có vẻ thế. Được viết một bức thư cho ai đó như thế này thật tuyệt quá! Được cảm thấy cỏ thể truyền đạt những ý nghĩ của mình cho một người, ngồi vào bàn, cầm lấy bút, và viết những ý nghĩ ấy thành những con chữ như thế này, quả thực là kì diệu. Tất nhiên, một khi đã viết chúng ra, mình lại thấy mình chỉ diễn đạt được một phần nhỏ cái mình muốn nói, nhưng cũng không sao. Chỉ cần có thể cảm thấy muốn viết cho ai đó là mình đã hạnh phúc rồi. http://phimhaynhat55555.blogspot.com/
Thứ Năm, 23 tháng 1, 2014
Phim Tèo Em - Phim Hay - Phim Việt Nam
xem Phim Teo Em
sống ở hai thế giới khác nhau: Một người lịch lãm, lanh lợi - một người cù lần, ngây ngô. Họ buộc phải lên cùng chuyến xe để đi về ice Trên thực tế tôi? M không thích viết, tôi không? Thậm chí không viết gì cả. Tôi không mong đợi để được trong lĩnh vực này. Nhưng tuy nhiên, tôi thích đọc sách ..gần như tất cả mọi thứ tôi
Phim Teo Em
Sáu năm ? Tôi nhớ có nhận được một thiệp mừng Giáng sinh và bà ấy cứ nhắc đi nhắc lại là tôi phải viết thư cho bà ấy. Bà ấy cô đơn, cô đơn ghê gớm vào những năm cuối cùng trong đời, ắt hẳn thế. Lòng tôi bỗng tràn ngập một nỗi ân hận, thứ cảm giác mà bạn thấy khi một người đã chết mà chưa thu xếp xong những việc còn dang dở.ôi chỉ là một thằng nhóc mười sáu tuổi khi họ thả ông Winters và vì thế, tôi có trách nhiệm về việc giải cứu ông ta. Tôi đi lăng quăng mùa thu năm đó, vênh váo như một anh hùng đáng nguyền rủa. Tôi không
Thứ Tư, 22 tháng 1, 2014
xem phim Tiệm Mì Hạnh Phúc
Bạn đang
Bằng
những nỗ lực và ước mơ của bản thân, cuối cùng anh cũng thành công và
còn tìm được tình yêu chân thật của đời mình. Mối tình của họ bắt đầu
khi Tú Xán và Linh Linh tình cờ va chạm nhau khi họ tham quan trong một
khu rừng những tình huống dở khóc dở cười liên tiếp xảy ra làm họ rút
dần khoảng cách. Đầu bếp Hàn Quốc Ân Anh cùng tuyển thủ đấu kiếm Trương
Lâm vì vô số hiểu lầm mà yêu nhau, dùng chiếc huy chương vàng làm tín
vật ước định 2 năm sau sẽ tiếp tục duyên phận. Bằng những nỗ lực và ước
mơ của bản thân, cuối cùng anh cũng thành công và còn tìm được tình yêu
chân thật của đời mình. Xem
Phim
Quán Mì Hạnh Phúc ngoài tình yêu thì còn xoay quanh đề tài ẩm thực -
một đề tài mà trước đó Yoon Shi Yoon đã thành công khi tham gia ở quê
nhà với tác phẩm vua bánh mì. Được xem là bộ phim giới thiệu văn hóa ẩm
thực do Trung Quốc và Hàn Quốc hợp tác sản xuất, "Quán Mì Hạnh Phúc"
lựa chọn "mì" loại nguyên liệu hầu hết mọi người đã quen thuộc với các
món ăn truyền thống, tại đây diễn ra các cuộc tranh tài và qua đó thể
hiện tình yêu thương con người với con người, tình cảm cha con thất lạc,
tình anh em, tình cảm của bản thân.
xem phim Tiệm Mì Hạnh Phúc
- Trọn Bộ - SCTV11 | Phim Hàn Quốc tại KhoVl.Com chúc bạn xem phim vui vẻ ! Phim xoay quanh hành trình trở thành bậc thầy mì sợi của anh chàng đầu bếp người Hàn Quốc Kang Soo Chan. Với tình yêu và niềm đam mê mì sợi, anh lặn lội sang Trung Quốc với mong ước duy nhất được học làm mì.
Phim Tiem Mi Hanh Phuc
Tap 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, tạp cuoi. Mối tình của họ bắt đầu khi Tú Xán và Linh Linh tình cờ va chạm nhau khi họ tham quan trong một khu rừng những tình huống dở khóc dở cười liên tiếp xảy ra làm họ rút dần khoảng cách.
Phim Khát Vọng Giàu Sang
xem Phim Khat Vong Giau Sang
Cậu không hiểu! Chẳng phải mình giống như các tay “lãng mạn còm” ấy đâu! Nỗi buồn của mình không chỉ là một trạng thái nhất thời, mà “nó” đã đè nặng trong lòng mình từ thuở mới biết ý thức đến giờ! Càng ngày càng nặng trĩu! Khủng khiếp dày vò vô cùng! Nguyên nhân chưa rõ do đâu nhưng mình cảm thấy mơ hồ dường như “nó” có liên quan từ... tiền kiếp của mình!Chàng sinh viên tỏ vẻ khổ sở thở dài khiến Đạt ái ngại lảng sang chuyện khác. Bụng vẫn cho rằng bạn lãng mạn, giàu tưởng tượng. Nếu chẳng ngại vì Dũng bị chạm tự ái có lẽ chàng đã khuyên bạn nên tới gặp một
.jpg)
rung bình và thực tế lợi nhuận sẽ luôn luôn giống nhau cho đến khi có một ngày xấu , tháng hoặc năm trên thị trường. Một khi một trở lại tiêu cực len lỏi vào danh mục đầu tư của bạn, hai trả một phần cách thức và con số toán học không thể cho họ bao giờ bằng nhau lần nữa. Tại thời điểm này , bạn sẽ luôn luôn kiếm được ít hơn so với tỷ lệ trung bình trở lại . Bạn có nghe thấy không? Nó chỉ mất một trở lại tiêu cực và đầu tư của bạn sẽ kém hiệu quả "trung bình" lại bạn sử dụng để lựa chọn đầu rung bình và thực tế lợi nhuận sẽ luôn luôn
xem Phim Khat Vong Giau Sang
giống nhau cho đến khi có một ngày xấu , tháng hoặc năm trên thị trường. Một khi một trở lại tiêu cực len lỏi vào danh mục đầu tư của bạn, hai trả một phần cách thức và con số toán học không thể cho họ bao giờ bằng nhau lần nữa. Tại thời điểm này , bạn sẽ luôn luôn kiếm được ít hơn so với tỷ lệ trung bình trở lại . Bạn có nghe thấy không? Nó chỉ mất một trở lại tiêu cực và đầu tư của bạn sẽ kém hiệu quả "trung bình" lại bạn sử dụng để lựa chọn đầu oay quanh biến cố của một gia đình giàu có, khi mà trong một lần du lịch trên biển.jpg)
Phim Bảo Vệ Ông Chủ
xem Phim Bao Ve Ong Chu
Bà cô sẽ nói: “Tôi cho rằng có thể xem nước Ý là một nước văn minh. Người ta được chuẩn bị cho mọi thứ ngoài trời. Đương nhiên anh tôi là một dân du lịch ngoại hạng. Anh ấy luôn mang theo một bình nước lọc. Bạn biết đó, như thế rẻ hơn nhiều so với việc mua các chai nước khoáng. Anh tôi luôn nói cái bình lọc nước.jpg)
Cha của Jerome vốn không phải là một nhà văn xuất sắc, nhưng dường như cái thời thường tới sau cái chết của nhà văn, khi có một người nào đó nghĩ rằng ông thật xứng đáng và viết một lá thư cho phụ trang Thời
xem Phim Bao Ve Ong Chu
Báo Văn Học để thông báo về việc chuẩn bị viết tiểu sử ông và yêu cầu bạn bè của người quá cố, ai có thư từ, tư liệu hoặc giai thoại gì hãy gửi về. Và hầu hết các tiểu sử, tất nhiên chẳng bao giờ được in ra.Còn Jerome, giờ đã là một nhân viên kế toán được đào tạo bài bản, sống xa cách thế giới văn chương. Anh không nhận ra mối đe dọa ấy thật sự nhỏ bé biết bao, hoặc giả sự thiếu tên tuổi của cha anh đã qua rất lâu. Đôi khi, anh nhẩm lại cách thức kể lại chi tiết về cái chết của cha để giảm đến tối đa yếu tố hài hước. Sẽ
.jpg)
Xem Phim Duyên Nợ Miền Tây
xem Phim Duyen No Mien Tay
ắt đầu những tình huống dở khóc dở cười khi Thủy về Bạc Liêu thực tập thì mới biết Định là chủ trại heo nơi mình phải g là công tử miệt vườn. Họ trở thành oan gia của nhau khi gặp nhau ở trường đại học Nông Lâm. Họ là Định và Thủy. Cha của Định và Thủy là bạn bè có lời hứa làm sui với nhau nhưng lại thất lạc nhau 20
Định và Thủy cùng học chung Đại học Nông Lâm, nhưng do có sự hiểu lầm nên phát sinh mâu thuẫn gần như không giải thích được. Mãi đến khi về thực tập tại Bạc Liêu, Thủy mới biết Định là chủ trại heo nơi mình sẽ
Phim Duyen No Mien Tay
lại 5 tháng để thực tập. Từ đó, những mâu thuẫn trước mới dần dần đượcTrong suốt quá trình ở đây, cuộc sống dân dã cùng với việc bị bà Mười (mẹ của Định), ghét vì tình tiểu thư cùng sự vụng về không biết làm việc nhà của mình, con người Thủy đã thay đổi dần, trở thành một cô gái đảm đang, giỏi việc nấu ăn, chăn nuôi…Và cũng trong thời gian này, tình cảm giữa Thủy và Định đã âm thầm phát triển, nhưng vì ngại ngùng và những hiểu lầm khách quan, họ đã không dám thổ lộ, mà đành phải làm

Đăng ký:
Bài đăng (Atom)